Xuân và Phật Di Lạc
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Thông Huệ
|
|
Nói về mùa xuân, ai cũng hình dung đến những điều tốt đẹp đang chờ đón mình trong năm mới. Nhưng rồi mùa xuân cũng đi qua, xuân năm nay trở thành xuân năm trước. Thời gian qua không bao giờ trở lại, như tuổi già không thể quay về thời trai trẻ, con người mỗi ngày một tiến gần đến cái chết. Hiểu rõ điều này không phải để chúng ta có cái nhìn yếm thế bi quan về cuộc đời, mà để nhận ra sự bình đẳng tuyệt đối của lý vô thường chi phối mọi loài vật. Từ đó ta có cách sống phù hợp với đạo lý, chuẩn bị chu đáo cho ngày từ giã cõi đời. |
|
Đọc thêm...
|
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Như-Không
|
|
“Ta
cứ tưởng trần gian là cõi thật,
Thế cho nên tất bật đến bây giờ”
Hai câu thơ thật hay, nói lên được chỗ khó nói của
một người vừa choàng tỉnh cơn mê, tức cũng là vừa tự chợt nhận ra rằng từ lâu
nay ta đã và đang sống trong mộng mị mà không hề hay biết. Thầy trò chúng tôi
cùng ngồi bên nhau uống trà, cùng tán thưởng không phải hai câu thơ hay, mà tán
thưởng cái con người bằng xương bằng thịt, đã nhận ra được chỗ huyễn sanh,
huyễn diệt của vạn pháp mà viết nên được hai câu thơ đó.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Lệ Thọ
|
|
Cành mai còn sót lại trước sân chùa sau đêm
giao thừa với không khí tưng bừng của ngày lễ hội, hoặc còn sót lại cuối mùa
xuân. Thậm chí, cho đến nó không có thật trong mùa xuân đó, thì cũng chẳng có
gì để chúng ta thắc mắc. Nhưng chỉ có điều là chúng ta phải ghi nhận là cành
mai đó nó có trong mắt của Mãn Giác Thiền sư, và không chỉ có khi mùa xuân sắp
đến, đang đến mà nó hiện hữu hằng sát na trong Ngài. Bởi vì, Ngài đã từng lặng
ngắm thế sự thăng trầm như vậy nhiều năm và trực nhận triệt để về tính cách bất
biến vô sinh của chân tâm, thấy được bản thể vốn tịch nhiên vắng lặng và bất
sinh bất diệt từ xưa đến nay và mãi mãi về sau cũng là như vậy. Thì làm gì còn
có đến, đi, tàn, phai và héo úa của một cành mai đối với Ngài. Phải chăng, đó
chỉ là cách nói thâm trầm của người Đông phương khi muốn diễn đạt một vấn đề
cho người khác cùng thấy như mình!
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích nữ An Trí
|
|
Trong cuộc sống, con người thường
dễ bị chi phối mất định hướng, chao đảo, sợ hãi trước những quy luật của vô
thường. Bởi vì trên thế gian này có ai dám bảo đảm là mình trẻ mãi không già,
mạnh hoài không đau, sống hoài không chết? Điều đó là không. Bởi vì ngay cả
khoa học cũng phải công nhận rằng trong một giờ đồng hồ có hàng ngàn tế bào
trong thân người bị hủy diệt và đồng thời sanh trưởng. Qua sự đào thải của các
tế bào đã đưa chúng ta từ trẻ đến già, từ già đến chết.
Trong KINH LĂNG NGHIÊM có một đoạn Đức Phật hỏi vua Ba Tư Nặc về lẽ
sống chết. Vua bạch với Đức Phật rằng:
- Bạch Đức Thế Tôn! Cái thân vô
thường của con đây tuy chưa chết, nhưng hiện tiền nó tàn tạ dần, tàn tạ trong
từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây, từng sát-na một, khác nào như lửa
đốt thành tro, cháy dần cho đến phút tiêu tàn.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Huyền Quang
|
|
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Thắng
|
|
Chớ bảo xuân tàn hoa rụng hết,
Ngoài sân đêm trước một đóa mai.
Sự hiện hữu đột biến phản diện của một đóa mai đã đánh lay tâm thức của người đọc một cách bất ngờ, tạo ra một mối nghi tình cho hành giả, trong hai câu song thất kết thúc của bài kệ, mà thiền sư Mãn Giác đã trao cho những người đi sau, nhân lúc cáo bệnh thị chúng của ngài, chúng vẫn còn tiếp tục chảy không biết bao nhiêu bút mực để nói về sự hiện hữu của chúng. Vì ở đây, chúng ta mỗi người phàm tình, đang sống với cảm giác cảm tính chứ không phải trí giác của trực giác lý tính, do đó mỗi người có mỗi cái nhìn lệ thuộc vào cảm tính tình cảm thiên kiến của mỗi cá nhân. Vì vậy mọi cái nhìn đều lệ thuộc vào chủ quan tính, để nói lên cái ngã tính của mình thể hiện. Ở đây, mọi người đều có quyền thể hiện, nhưng sự thể hiện đó, chúng được đánh giá như thế nào còn tuỳ thuộc vào tính phổ quát được mọi người chấp nhận và đồng tình hay không, đó là điều đáng nói; còn chuyện muốn vượt qua khỏi mức độ cho phép, thì đó là một chuyện khác, hãy để dành cho đức Phật Di Lặc (hay những vị đạt Đạo) sau này ra đời giải quyết nghi!
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Niệm
|
Hôm nay là ngày xuân tết, ngày mừng vui của mọi người, ngày ai nấy tràn
đầy hy vọng nơi lòng.Dù đang sống ở đâu, ở vào lứa tuổi nào, trong ngày
đầu năm xuân tết, cũng đều cảm thấy nhen nhúm nơi lòng niềm hân hoan,
rộn ràng bừng dậy nguồn sống hy vọng tươi sáng khắp tâm hồn.
Niềm vui tự nhiên nẩy nở nơi lòng mọi người trong ngày xuân tết, nên
nhà Phật thường chúc cho nhau: “Năm mới chúc quý bà con đạo hữu trọn
hưởng mùa xuân Di Lặc.”
Xuan Di Lặc là xuân hoan hỷ, niềm hoan hỷ tràn đầy vô biên, không vướng
mắc, không bận lòng, không lo âu, không phải là xuân vui theo thời gian
mùa tiết đến đi, mà là xuân thường nhiên bất diệt, xuân miên viễn chơn
thường, xuân phát triển khả năng thánh thiện.
Nói đến đức Di Lặc, người ta liền nghĩ ngay đến hình ảnh dáng vóc của
một ông Phật bụng phệ, miệng cười hả hê toe toét, với mấy trẻ nít trèo
lên mình nghịch phá, mò rún, kéo tai, rờ miệng, thọc mũi làm đủ trò
nghịch giỡn.Trong lúc đó ngài Di Lặc vẫn tươi cười xuề xòa tự tại không
chút tỏ ra chướng ngại bực mình.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Niệm
|
Cứ mỗi lần tròn mười hai tháng, ba trăm sáu mươi lăm ngày, đó đây không
ai bảo ai, mọi người tự cảm thấy lòng mình trỗi dậy niềm hân hoan như
muôn ngàn tia sáng bình minh, chan hòa hương sắc của đất trời, khắp nơi
vũ trụ gió thoảng ngàn phương, phưởng phất ánh xuân dương, tất cả như
hội tụ nơi lòng nhân thế. Trên gương mặt mọi người hiện nét tươi hẳn
lên, điểm trên đôi môi nụ cười cởi mở hy vọng. Hy vọng một năm mới tốt
lành hạnh phúc sáng sủa...
Xuân tết với người thế gian, ngoài việc cúng quảy tổ tiên, tiếp theo đó
là những cuộc liên hoan tiệc tùng rượu thịt, sòng bài canh bạc nhảy
nhót say sưa. Thế nhưng tiếng cười mừng xuân chưa dứt, lời chúc tụng
trên môi chưa tròn, là tiếp theo những nỗi lo rầu bệnh hoạn do những
cuộc vui chơi dục lạc chè chén quá độ trong ba ngày xuân. Cảm nhận điều
đó nên thi nhân nói:
Xuân cho thỏa chí tang bồng
Thịt quay rượu nặng thỏa lòng ai ơi!
Xuân trong tiếng hát câu cười
Hả hê phỉ sức một đời người thôi.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Niệm
|
Người sống trên đời, ai cũng có một thời xuân xanh, ai cũng mong ước
mình được hạnh phúc mãi mãi. Nhưng trên thực tế thì thời xuân xanh rồi
cũng qua đi và hạnh phúc cũng chẳng mấy khi trường tồn.
Tại sao thời xuân xanh lại trôi qua và hạnh phúc chẳng mấy khi trường
tồn? Bởi tâm chúng sanh vô thường biến đổi không cùng, như ngựa không
cương dong ruổi đồng nội, như vượn khỉ chuyền cành không phút giây
ngừng nghỉ. Tâm người phút trước nghĩ như thế này, phút sau nghĩ như
thế khác. Giờ trước vui, giờ sau buồn. Ngày hôm nay thương, ngày mai
lại ghét. Tháng này phát tâm hành thiện tu học, tháng sau thối thất đạo
tâm. Tâm ý lăng xăng như ngọn sóng triều trong cơn gió lốc. Bởi tâm
biến chuyển không ngừng, nên dẫn tạo thân vô thường và theo đó hình
thành hoàn cảnh vật đổi sao dời, ruộng dâu cồn bể.
Tâm là chánh nhân đã bất định, nên hình thành vạn cảnh muôn hình vạn
trạng sự vật chuyển biến đổi thay, và cứ như thế quay cuồng muôn đời
suốt kiếp không bao giờ chấm dứt. Tâm biến chuyển, sự vật theo đó đổi
thay tạo thành kiếp của chúng sanh từng giây từng phút biến động hồi
hộp lo âu không tìm thấy đâu là bóng hình của mùa xuân hạnh phúc chân
thật trường cửu.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Niệm
|
Mỗi năm sau lễ giao thừa rước vía Di-Lặc các huynh đệ đến đảnh lễ mừng
tuổi chúc tết thầy. Hình ảnh nầy khiến cho thầy bồi hồi nhớ lại dĩ vãng
cách đây ba bốn mươi năm về trước, lúc đó thầy còn là một học tăng cũng
như các huynh đệ ngày hôm nay.
Cứ vào sáng mùng một Tết, các huynh đệ của thầy y áo chỉnh tề cùng nhau
dẫn đến đảnh lễ mừng tuổi các bậc sư-trưởng giáo thọ. Trong những bậc
sư-trưởng phải thành thật mà nói, Hòa-Thượng Giám-Đốc Thích-Thiện-Hòa
là bậc ân sư mà tư duy ngôn hạnh của Ngài đã khắc sâu vào tâm thức và
đã âm thầm nhắc nhở thầy trong suốt mấy chục năm hành đạo cũng như đến
ngày nay. Do đó, mỗi năm vào đầu xuân tết, tự nhiên lòng thầy cảm thấy
nao nao nỗi niềm thương nhớ đến những bậc ân sư giáo dưỡng, mà đặc biệt
là Hòa-Thượng Giám-Đốc Thích-Thiện-Hòa. Hình ảnh ngôn hạnh từ hòa của
Ngài sống lại và sống mãi trong tâm thức của thầy như cuốn phim đang
trình chiếu trên màn bạc. Hòa-Thượng từ giã cõi đời vào ngày mùng một
tết, ngày vía đức Di-Lặc, kết thúc báo thân để thể nhập pháp thân
thường trú của chư Phật.
|
|
Đọc thêm...
|
|
Văn Học và Nghệ Thuật -
Xuân và Phật Di Lạc
|
|
Viết bởi Thích Đức Niệm
|
|
Người đệ tử Phật, nhất là hàng xuất gia, khi đã chọn con đường giác ngộ
vị tha giải thoát, tức là con đường đức Phật đã đi thì không thể như
người đời vướng mắc lợi danh dục tình, mà nên kiên tâm quyết chí theo
đuổi lý tưởng của mình với ý chí tinh tấn không ngừng. Đừng do dự, dù
gặp phải chướng duyên nghịch cảnh trên đường hành đạo, các huynh đệ
phải tinh tấn nhẫn nhục khắc phục để tiến bước như lúc ban đầu sơ phát
tâm. Trên con đường hành đạo để đạt đến đạo quả giác ngộ giải thoát
không phải lúc nào cũng có hoa thơm cỏ lạ bướm lượn đón chào, không
phải lúc nào cũng bước đi trên con đường bằng phẳng, trong cảnh bình
minh muôn chim ca hót đón đưa, mà phải ý thức rằng, trên con đường hành
đạo giác ngộ tiến đến đạo quả giải thoát Niết-Bàn, dẫy đầy chướng duyên
nghịch cảnh, hành giả phải quyết tâm trì chí kiên nhẫn tiến đều bước
trên đá sỏi chông gai. Trước khi đạt đến đạo quả giải thoát, phải bước
lên gai đá, vượt qua bao hầm hố quanh co với dẫy đầy những yêu tinh
rình rập đợi chờ sơ hở, tức là phải luôn tỉnh thức biết rằng, khi nào
tâm chí hành giả giải đãi là chúng ma liền nhân cơ hội xen vào quấy phá
làm cho tâm trí loạn động thối chí nản lòng bỏ cuộc trên đường chân lý.
Các huynh đệ nhìn thấy cảnh cực nhọc khó khổ của kẻ chèo thuyền ngược
dòng thác lũ, họ phải kiên trì vững chí khắc phục gian nguy, tiếp tục
ra sức chống chèo cố vượt qua bao ghềnh thác để rồi mới đến được bến bờ
cao sáng quang đãng
|
|
Đọc thêm...
|
|
|
|
|
|
|
Trang 1 của 2 |
|